秋夜松吹书堂作呈堇浦翰林

元代 胡天游
悄然孤松夜,不起虚堂声。凄从主人心,飙籁含琼鸣。 空涛洗白月,天地呈漻清。有言不为秋,焉能爽神明。 有文不为金,焉能铿华英。君子壁四陲,永世刊俗情。 镫光艳红花,波浪沄沄生。素琴虽未张,可以听和平。
qiǎo rán sōng   táng shēng cóng zhǔ rén xīn biāo   lài hán qióng míng    
kōng tāo bái yuè   tiān chéng liáo qīng yǒu yán wéi qiū yān   néng shuǎng shén míng    
yǒu wén wéi jīn   yān néng kēng huā yīng jūn zi chuí yǒng   shì kān qíng    
dèng guāng yàn hóng huā   làng yún yún shēng qín suī wèi zhāng   tīng píng