秋夜书怀

宋代 高翥
明灭孤镫缥缈香,沈沈更漏隔宫墙。 秋风倦客家千里,夜雨怀人天一方。 世事从他多锄鋙,生涯如我亦凄凉。 亟须唤酒消长夜,休梦黄华绕涧傍。
míng miè dèng piāo miǎo xiāng   shěn shěn gēng lòu gōng qiáng  
qiū fēng juàn jiā qiān   huái 怀 rén tiān fāng  
shì shì cóng duō chú   shēng liáng  
huàn jiǔ xiāo cháng   xiū mèng huáng huá rào jiàn bàng