秋夜書懷

宋代 高翥
明滅孤鐙縹緲香,沈沈更漏隔宮牆。 秋風倦客家千里,夜雨懷人天一方。 世事從他多鋤鋙,生涯如我亦淒涼。 亟須喚酒消長夜,休夢黃華繞澗傍。
míng miè dèng piāo miǎo xiāng   shěn shěn gēng lòu gōng qiáng  
qiū fēng juàn jiā qiān   huái rén tiān fāng  
shì shì cóng duō chú   shēng liáng  
huàn jiǔ xiāo cháng   xiū mèng huáng huá rào jiàn bàng