秋夜既寝醒见窗月大佳起玩成咏

清代 缪公恩
梦回虚白生,华月满窗纸。爱此烂银光,披衣更深起。 树影落参差,错认一庭水。凉风袭襟裾,清气沁肌髓。 万籁寂无声,心在空灵里。
mèng huí bái shēng   huá yuè mǎn chuāng zhǐ ài làn yín guāng   gēng shēn    
shù yǐng luò cēn   cuò rèn tíng shuǐ liáng fēng jīn qīng   qìn suǐ    
wàn lài shēng   xīn zài kōng líng