秋夜既寢醒見窗月大佳起玩成詠

清代 繆公恩
夢回虛白生,華月滿窗紙。愛此爛銀光,披衣更深起。 樹影落參差,錯認一庭水。涼風襲襟裾,清氣沁肌髓。 萬籟寂無聲,心在空靈里。
mèng huí bái shēng   huá yuè mǎn 滿 chuāng zhǐ ài làn yín guāng   gēng shēn    
shù yǐng luò cēn   cuò rèn tíng shuǐ liáng fēng jīn qīng   qìn suǐ    
wàn lài shēng   xīn zài kōng líng