秋夜二首

唐代 韦应物
庭树转萧萧,阴虫还戚戚。独向高斋眠,夜闻寒雨滴。 微风时动牖,残灯尚留壁。惆怅平生怀,偏来委今夕。 霜露已凄凄,星汉复昭回。朔风中夜起,惊鸿千里来。 萧条凉叶下,寂寞清砧哀。岁晏仰空宇,心事若寒灰。
tíng shù zhuǎn xiāo xiāo   yīn chóng hái xiàng gāo zhāi mián   wén hán
wēi fēng shí dòng yǒu   cán dēng shàng liú chóu chàng píng shēng huái 怀   piān lái wěi jīn
shuāng   xīng hàn zhāo huí shuò fēng zhōng   jīng hóng 鸿 qiān lái
xiāo tiáo liáng xià   qīng zhēn āi suì yàn yǎng kōng   xīn shì ruò hán huī