秋夜二首

唐代 韋應物
庭樹轉蕭蕭,陰蟲還戚戚。獨向高齋眠,夜聞寒雨滴。 微風時動牖,殘燈尚留壁。惆悵平生懷,偏來委今夕。 霜露已淒淒,星漢復昭回。朔風中夜起,驚鴻千里來。 蕭條涼葉下,寂寞清砧哀。歲晏仰空宇,心事若寒灰。
tíng shù zhuǎn xiāo xiāo   yīn chóng hái xiàng gāo zhāi mián   wén hán
wēi fēng shí dòng yǒu   cán dēng shàng liú chóu chàng píng shēng huái   piān lái wěi jīn
shuāng   xīng hàn zhāo huí shuò fēng zhōng   jīng hóng qiān lái
xiāo tiáo liáng xià   qīng zhēn āi suì yàn yǎng kōng   xīn shì ruò hán huī