秋夜独坐

唐代 林氏
日来秋气满林塘,独坐閒庭过夕阳。飒飒西风鸣晚树,萧萧残叶落东墙。 闭门自喜红尘远,顾影偏宜白发长。谁有凌霜真节操,岁寒不使后凋伤。
lái qiū mǎn lín táng   zuò xián tíng guò yáng 西 fēng míng wǎn shù   xiāo xiāo cán luò dōng qiáng
mén hóng chén yuǎn   yǐng piān bái zhǎng shuí yǒu líng shuāng zhēn jié cāo   suì hán shǐ 使 hòu diāo shāng