秋夜独醉戏题

宋代 陆游
敝袍羸马遍天涯,恰似伶优著处家。社瓮嫩醅初泛蚁,寒缸残烬自成花。 幽窗照影乌巾折,醉手题诗淡墨斜。莫恨久为峨下客,江湖归去得雄誇。
páo léi biàn tiān   qià líng yōu zhù chǔ jiā shè wèng nèn pēi chū fàn hán   gāng cán jìn chéng huā    
yōu chuāng zhào yǐng jīn zhé   zuì shǒu shī dàn xié hèn jiǔ wèi é xià jiāng   guī de xióng kuā