秋夜登千峰榭待晓

宋代 陆游
万里秋风夜艾时,剡川孤客不胜悲。 读书眼暗定谁许,忧国涕零空自知。 欲坠高梧先策策,渐低北斗正离离。 倚阑不觉鸡号晓,剪烛题诗寄所思。
wàn qiū fēng ài shí   shàn chuān shèng bēi  
shū yǎn àn dìng shuí   yōu guó líng kōng zhī  
zhuì gāo xiān   jiàn běi dǒu zhèng  
lán jué hào xiǎo   jiǎn zhú shī suǒ