秋夜登千峰榭待曉

宋代 陸游
萬里秋風夜艾時,剡川孤客不勝悲。 讀書眼暗定誰許,憂國涕零空自知。 欲墜高梧先策策,漸低北斗正離離。 倚闌不覺雞號曉,剪燭題詩寄所思。
wàn qiū fēng ài shí   shàn chuān shèng bēi  
shū yǎn àn dìng shuí   yōu guó líng kōng zhī  
zhuì gāo xiān   jiàn běi dǒu zhèng  
lán jué hào xiǎo   jiǎn zhú shī suǒ