秋夜病起怀端叔作诗寄之

宋代 秦观
寝瘵当老秋,入夜庭轩空。 天光脆如洗,月色清无缝。 风飙戾戾轻,露气霏霏重。 檐花伴徐步,笼烛窥孤讽。 缅惟情所亲,佳辰谁与共。 夫子淮海英,材大难为用。 秉心既绝俗,发语自惊众。 尘尾扣球琳,笔端攒螮蝀。 雄深迫提马,妙丽该沈宋。 浮沉任朝野,鱼鸟狎鲲凤。 与时真楚越,於我实伯仲。 尔来居邑邻,颇便书札贡。 上凭鸿雁传,下托鲤鱼送。 二物或愆时,已辱移文讼。 人生无根柢,泛若凌波葑。 昧者复汲汲,晨暝趋一哄。 阴持含沙毒,射影期必中。 自匿嫫母容,对客施锦幪。 溘然一朝逝,万事俱成梦。 形骸犹汝辞,利势犹君动。 思之可太息,伤之为长恸。 所以古达人,脱身事高纵。 我生尤不敏,胸腹常空洞。 强颜入规模,垂耳受羁鞚。 行谋买竿栧,名理就折衷。 但恐狂接舆,烦君更嘲弄。
qǐn zhài dāng lǎo qiū   tíng xuān kōng
tiān guāng cuì   yuè qīng fèng
fēng biāo qīng   fēi fēi zhòng
yán huā bàn   lóng zhú kuī fěng
miǎn wéi qíng suǒ qīn   jiā chén shuí gòng
huái hǎi yīng   cái nàn wèi yòng
bǐng xīn jué   jīng zhòng
chén wěi kòu qiú lín   duān zǎn dōng
xióng shēn   miào gāi shěn sòng
chén rèn cháo   niǎo xiá kūn fèng
shí zhēn chǔ yuè   shí zhòng
ěr lái lín   biàn 便 shū zhá gòng
shàng píng hóng 鸿 yàn chuán   xià tuō sòng
èr huò qiān shí   wén sòng
rén shēng gēn   fàn ruò líng fēng
mèi zhě   chén míng hòng
yīn chí hán shā   shè yǐng zhōng
róng   duì shī jǐn méng
rán zhāo shì   wàn shì chéng mèng
xíng hái yóu   shì yóu jūn dòng
zhī tài   shāng zhī wèi cháng tòng
suǒ rén   tuō shēn shì gāo zòng
shēng yóu mǐn   xiōng cháng kōng dòng
qiǎng yán guī   chuí ěr shòu kòng
xíng móu mǎi gān 竿   míng jiù shé zhōng
dàn kǒng kuáng jiē   fán jūn gèng cháo nòng