秋夜

明代 文徵明
新寒高阁夜何其,野笛荒砧不断思。泽国变衰菰菜老,长安迢递帛书迟。 江空露下芙蓉叶,月出风吹桂树枝。何必潘郎能自省,年来青鬓已丝丝。
xīn hán gāo   huāng zhēn duàn guó biàn shuāi cài lǎo cháng   ān tiáo shū chí    
jiāng kōng xià róng   yuè chū fēng chuī guì shù zhī pān láng néng xǐng nián   lái qīng bìn