秋夜

明代 文徵明
四壁鸣蛩露下馀,片云收雨酒醒初。风撩坠叶秋声早,月印空庭夜色虚。 衰病不禁时叙改,萧閒自与世情疏。若为白首安眠地,时有惊尘报羽书。
míng qióng xià   piàn yún shōu jiǔ xǐng chū fēng liāo zhuì qiū shēng zǎo yuè   yìn kōng tíng    
shuāi bìng jīn shí gǎi   xiāo xián shì qíng shū ruò wéi bái shǒu ān mián shí   yǒu jīng chén bào shū