秋夜

宋代 徐瑞
沉沉秋夜静,轻策步中庭。 止酒天真澹,烹茶世梦醒。 风枝绕惊鹊,露草度流萤。 物化犹如此,浮生可得停。
chén chén qiū jìng   qīng zhōng tíng  
zhǐ jiǔ tiān zhēn dàn   pēng chá shì mèng xǐng  
fēng zhī rào jīng què   cǎo liú yíng  
huà yóu   shēng tíng