秋夜

元代 倪瓒
空林漙露气,疏钟时独闻。清夜息群动,高居无俗氛。 恬淡诚吾事,荣名非所欣。乐哉咏王风,忘年栖白云。
kōng lín tuán   shū zhōng shí wén qīng qún dòng gāo   fēn    
tián dàn chéng shì   róng míng fēi suǒ xīn zāi yǒng wáng fēng wàng   nián bái yún