秋夜
一夜凉飙透葛裳,满庭诗景剩凄凉。虫声雨后鸣荒砌,萤火风前度短墙。
竹簟冷涵流水气,藤樽清惹败荷香。人生感慨无今古,不特悲秋是宋郎。
yī
一
yè
夜
liáng
凉
biāo
飙
tòu
透
gé
葛
shang
裳
,
mǎn
满
tíng
庭
shī
诗
jǐng
景
shèng
剩
qī
凄
liáng
凉
chóng
。
shēng
虫
yǔ
声
hòu
雨
míng
后
huāng
鸣
qì
荒
yíng
砌
,
huǒ
萤
fēng
火
qián
风
dù
前
duǎn
度
qiáng
短
墙
。
zhú
竹
diàn
簟
lěng
冷
hán
涵
liú
流
shuǐ
水
qì
气
,
téng
藤
zūn
樽
qīng
清
rě
惹
bài
败
hé
荷
xiāng
香
rén
。
shēng
人
gǎn
生
kǎi
感
wú
慨
jīn
无
gǔ
今
bù
古
,
tè
不
bēi
特
qiū
悲
shì
秋
sòng
是
láng
宋
郎
。