秋夜

唐代 方干
度鸿惊睡醒,欹枕已三更。梦破寂寥思,灯残零落明。 空窗闲月色,幽壁静虫声。况是离乡久,依然无限情。
hóng 鸿 jīng shuì xǐng   zhěn sān gēng mèng liáo   dēng cán líng luò míng
kōng chuāng xián yuè   yōu jìng chóng shēng kuàng shì xiāng jiǔ   rán xiàn qíng