秋夜

宋代 陆游
局促人间每鲜欢,秋来病骨愈酸寒。 夹衣尚典雁声过,断简未收鸡唱残。 退士鬓毛纷似雪,老臣心事炳如丹。 灯前握臂无交旧,聊唤清尊少自宽。
rén jiān měi xiān huān   qiū lái bìng suān hán
jiá shàng diǎn yàn shēng guò   duàn jiǎn wèi shōu chàng cán
tuì 退 shì bìn máo fēn xuě   lǎo chén xīn shì bǐng dān
dēng qián jiāo jiù   liáo huàn qīng zūn shǎo kuān