秋夜

唐代 桓颙
数夜独无欢,客心恒不安。近城闻鼓易,远寺听钟难。 月照窗边暖,风吹帘外寒。齐能罗帐里,独坐抱琴弹。
shù huān   xīn héng ān jìn chéng wén   yuǎn tīng zhōng nán
yuè zhào chuāng biān nuǎn   fēng chuī lián wài hán néng luó zhàng   zuò bào qín dàn