秋夜

唐代 桓顒
數夜獨無歡,客心恆不安。近城聞鼓易,遠寺聽鍾難。 月照窗邊暖,風吹簾外寒。齊能羅帳里,獨坐抱琴彈。
shù huān   xīn héng ān jìn chéng wén   yuǎn tīng zhōng nán
yuè zhào chuāng biān nuǎn   fēng chuī lián wài hán néng luó zhàng   zuò bào qín dàn