秋兴

宋代 陆游
去秋尚十日,轩窗夕已凉;露草黏湿萤,坏壁啼寒螿。 丈夫志四海,临书慨以慷。 白发忽如此,惟有归耕桑。 药饵且枝梧,邻曲相扶将。 岂无瓮中酒,老病不能觞。 南山有归处,岁晚柏已行。 下从吾亲游,此事岁月长。
qiū shàng shí   xuān chuāng liáng   cǎo nián shī 湿 yíng   huài hán jiāng
zhàng zhì hǎi   lín shū kǎi kāng
bái   wéi yǒu guī gēng sāng
yào ěr qiě zhī   lín xiāng jiāng
wèng zhōng jiǔ   lǎo bìng néng shāng
nán shān yǒu guī chǔ   suì wǎn bǎi xíng
xià cóng qīn yóu   shì suì yuè zhǎng