秋夕病中作

唐代 李中
卧病当秋夕,悠悠枕上情。不堪抛月色,无计避虫声。 煎药惟忧涩,停灯又怕明。晓临清鉴里,应有白髭生。
bìng dāng qiū   yōu yōu zhěn shàng qíng kān pāo yuè   chóng shēng
jiān yào wéi yōu   tíng dēng yòu míng xiǎo lín qīng jiàn   yīng yǒu bái shēng