秋宵辞

宋代 白玉蟾
秋色何凄凄,奈此可怜宵。 银河望不极,万籁凉萧萧。 云花远缥缈,月影寒寂寥。 一雁蹲沧洲,群萤飞断桥。 仰盼苍松枝,黯然不自聊。
qiū   nài lián xiāo  
yín wàng   wàn lài liáng xiāo xiāo  
yún huā yuǎn piāo miǎo   yuè yǐng hán liáo  
yàn dūn cāng zhōu   qún yíng fēi duàn qiáo  
yǎng pàn cāng sōng zhī   àn rán liáo