秋宵辞

宋代 白玉蟾
吾身如浮云,缥缈归无家。 又如孤飞雁,不鸣跧蓼花。 路傍多青草,无语阅岁华。 野外亦有兰,抱香委泥沙。 夫岂造物者,故欲孤此邪。
shēn yún   piāo miǎo guī jiā
yòu fēi yàn   míng quán liǎo huā
bàng duō qīng cǎo   yuè suì huá
wài yǒu lán   bào xiāng wěi shā
zào zhě   xié