秋晚寓叹

宋代 陆游
荷叶枯已尽,菊花残更香。 带酲尝野橘,和梦听啼螿。 鬓畔流年速,灯前旧话长。 寒龟且未死,不必恨楮床。
jǐn   huā cán gēng xiāng  
dài chéng cháng   mèng tīng jiāng  
bìn pàn liú nián   dēng qián jiù huà cháng  
hán guī qiě wèi   hèn chǔ chuáng