秋晚途次

唐代 任翻
秋色满行路,此时心不闲。孤贫游上国,少壮有衰颜。 众鸟已归树,旅人犹过山。萧条远林外,风急水潺潺。
qiū mǎn xíng   shí xīn xián pín yóu shàng guó   shào zhuàng yǒu shuāi yán
zhòng niǎo guī shù   rén yóu guò shān xiāo tiáo yuǎn lín wài   fēng shuǐ chán chán