秋晚铜山道中宿隐者

唐代 鲍溶
我乡山川遥,秋晚空景促。天明共云散,日落依鸟宿。 主人逃名子,鹤发卧空谷。野言得真风,山貌宜古服。 喜于无声地,暂傲羲皇俗。秋窗照疏萤,寒犬吠落木。 朝隐留此处,一点天边宿。今忆见此时,添悲览止足。 迟迟清夜昼,幽路出深竹。笑谢万户侯,余将耻干禄。
xiāng shān chuān yáo   qiū wǎn kōng jǐng tiān míng gòng yún sàn   luò niǎo 宿
zhǔ rén táo míng   kōng yán zhēn fēng   shān mào
shēng de   zàn ào huáng qiū chuāng zhào shū yíng   hán quǎn fèi luò
cháo yǐn liú chù   diǎn tiān biān 宿 jīn jiàn shí   tiān bēi lǎn zhǐ
chí chí qīng zhòu   yōu chū shēn zhú xiào xiè wàn hòu   jiāng chǐ gàn