秋晚书懹

宋代 陆游
颓然兀兀复腾腾,万事惟除死未曾。 无奈喜欢闲弄水,不胜顽健远寻僧。 唤船野岸横斜渡,问路云山曲折登。 却笑吾儿多事在,夜分未灭读书灯。
tuí rán téng téng   wàn shì wéi chú wèi céng
nài huan xián nòng shuǐ   shèng wán jiàn yuǎn xún sēng
huàn chuán àn héng xié   wèn yún shān shé dēng
què xiào ér duō shì zài   fēn wèi miè shū dēng