秋晚書懹

宋代 陸游
頹然兀兀復騰騰,萬事惟除死未曾。 無奈喜歡閒弄水,不勝頑健遠尋僧。 喚船野岸橫斜渡,問路雲山曲折登。 卻笑吾兒多事在,夜分未滅讀書燈。
tuí rán téng téng   wàn shì wéi chú wèi céng
nài huan xián nòng shuǐ   shèng wán jiàn yuǎn xún sēng
huàn chuán àn héng xié   wèn yún shān shé dēng
què xiào ér duō shì zài   fēn wèi miè shū dēng