秋晚病起

宋代 陆游
心静病良已,翛然巾履轻。 灰深地炉暖,日出纸窗明。 宿雨全消瘴,新霜剩得晴。 井梧殊可念,无叶送秋声。
xīn jìng bìng liáng   xiāo rán jīn qīng
huī shēn nuǎn   chū zhǐ chuāng míng
宿 quán xiāo zhàng   xīn shuāng shèng qíng
jǐng shū niàn   sòng qiū shēng