秋晚弊庐小葺一室过冬欣然有作

宋代 陆游
放翁毕竟合躬耕,剩喜东归乐太平。 碧瓦新霜寒尚薄,明窗嫩日雨初晴。 素琴寻得无弦曲,野饷烹成不糁羹。 更说市朝痴太绝,一湖秋水濯尘缨。
fàng wēng jìng gōng gēng   shèng dōng guī tài píng  
xīn shuāng hán shàng báo   míng chuāng nèn chū qíng  
qín xún xián   xiǎng pēng chéng shēn gēng  
gèng shuō shì cháo chī tài jué   qiū shuǐ zhuó chén yīng