秋晚

宋代 陆游
春将愁并至,秋与病相终。 过望犹赊死,扶衰又入冬。 拨香开社瓮,带睡听晨钟。 嬾放君无诮,天公尽见容。
chūn jiāng chóu bìng zhì   qiū bìng xiāng zhōng  
guò wàng yóu shē   shuāi yòu dōng  
xiāng kāi shè wèng   dài shuì tīng chén zhōng  
lǎn fàng jūn qiào   tiān gōng jǐn jiàn róng