秋晚

唐代 罗邺
残星残月一声钟,谷际岩隈爽气浓。不向碧台惊醉梦, 但来清镜促愁容。繁金露洁黄笼菊,独翠烟凝远涧松。 闲步幽林与苔径,渐移栖鸟及鸣蛩。
cán xīng cán yuè shēng zhōng   yán wēi shuǎng nóng xiàng tái jīng zuì mèng  
dàn lái qīng jìng chóu róng fán jīn jié huáng lóng   cuì yān níng yuǎn jiàn sōng
xián yōu lín tái jìng   jiàn niǎo míng qióng