秋晚

唐代 羅鄴
殘星殘月一聲鍾,谷際岩隈爽氣濃。不向碧台驚醉夢, 但來清鏡促愁容。繁金露潔黃籠菊,獨翠煙凝遠澗松。 閒步幽林與苔徑,漸移棲鳥及鳴蛩。
cán xīng cán yuè shēng zhōng   yán wēi shuǎng nóng xiàng tái jīng zuì mèng  
dàn lái qīng jìng chóu róng fán jīn jié huáng lóng   cuì yān níng yuǎn jiàn sōng
xián yōu lín tái jìng   jiàn niǎo míng qióng