秋晚

宋代 陆游
庭草犹残绿,溪枫已半丹。 谁知此翁健,又见一年寒。 幻境槐安梦,危机竹节滩。 如今浑过尽,摩腹且加餐。
tíng cǎo yóu cán 绿   fēng bàn dān  
shéi zhī wēng jiàn   yòu jiàn nián hán  
huàn jìng huái ān mèng   wēi zhú jié tān  
jīn hún guò jǐn   qiě jiā cān