秋晚

宋代 陸游
庭草猶殘綠,溪楓已半丹。 誰知此翁健,又見一年寒。 幻境槐安夢,危機竹節灘。 如今渾過盡,摩腹且加餐。
tíng cǎo yóu cán   fēng bàn dān  
shéi zhī wēng jiàn   yòu jiàn nián hán  
huàn jìng huái ān mèng   wēi zhú jié tān  
jīn hún guò jǐn   qiě jiā cān