秋晚

宋代 陆游
聚落萧条古埭东,芦藩蓬户卧衰翁。 井桐叶尽新霜後,衣杵声繁夕照中。 身似败棋难复掁,心如病木已中空。 村醪酸涩君无笑,也解灯前作脸红。
luò xiāo tiáo dài dōng   fān péng shuāi wēng  
jǐng tóng jǐn xīn shuāng hòu   chǔ shēng fán zhào zhōng  
shēn shì bài nán chéng   xīn bìng zhōng kōng  
cūn láo suān jūn xiào   jiě dēng qián zuò liǎn hóng