秋晚

宋代 陆游
西山破晓两眉青,南浦无风一镜平。 食尽不容添鹤口,身闲且免负鸥盟。 霜前草树已无色,雨到菰蒲先有声。 只怪胜游频入梦,今朝蜀客话青城。
西 shān xiǎo liǎng méi qīng   nán fēng jìng píng
shí jǐn róng tiān kǒu   shēn xián qiě miǎn ōu méng
shuāng qián cǎo shù   dào xiān yǒu shēng
zhǐ guài shèng yóu pín mèng   jīn zhāo shǔ huà qīng chéng