秋堂

宋代 吕南公
秋堂灯烛夜辉辉,照我书边泪湿衣。何术更堪图惬快,平生已是足乖违。 悠悠客路和愁往,杳杳青山借梦归。虫响风鸣俱有恨,惊残二十七年非。
qiū táng dēng zhú huī huī   zhào shū biān lèi shī 湿 shù gèng kān qiè kuài píng   shēng shì guāi wéi    
yōu yōu chóu wǎng   yǎo yǎo qīng shān jiè mèng guī chóng xiǎng fēng míng yǒu hèn jīng   cán èr shí nián fēi