秋堂

宋代 呂南公
秋堂燈燭夜輝輝,照我書邊淚濕衣。何術更堪圖愜快,平生已是足乖違。 悠悠客路和愁往,杳杳青山借夢歸。蟲響風鳴俱有恨,驚殘二十七年非。
qiū táng dēng zhú huī huī   zhào shū biān lèi shī shù gèng kān qiè kuài píng   shēng shì guāi wéi    
yōu yōu chóu wǎng   yǎo yǎo qīng shān jiè mèng guī chóng xiǎng fēng míng yǒu hèn jīng   cán èr shí nián fēi