秋苔

唐代 齐己
独怜苍翠文,长与寂寥存。鹤静窥秋片,僧闲踏冷痕。 月明疏竹径,雨歇败莎根。别有深宫里,兼花锁断魂。
lián cāng cuì wén   zhǎng liáo cún jìng kuī qiū piàn   sēng xián lěng hén
yuè míng shū zhú jìng   xiē bài shā gēn bié yǒu shēn gōng   jiān huā suǒ duàn hún