秋宿天彭僧舍

唐代 崔涂
身世两相惜,秋云每独兴。难将尘界事,话向雪山僧。 力善知谁许,归耕又未能。此怀平不得,挑尽草堂灯。
shēn shì liǎng xiāng   qiū yún měi xīng nán jiāng chén jiè shì   huà xiàng xuě shān sēng
shàn zhī shuí   guī gēng yòu wèi néng huái 怀 píng   tiāo jǐn cǎo táng dēng