秋宿天彭僧舍
身世兩相惜,秋雲每獨興。難將塵界事,話向雪山僧。
力善知誰許,歸耕又未能。此懷平不得,挑盡草堂燈。
shēn
身
shì
世
liǎng
兩
xiāng
相
xī
惜
,
qiū
秋
yún
雲
měi
每
dú
獨
xīng
興
。
。
nán
難
jiāng
將
chén
塵
jiè
界
shì
事
,
huà
話
xiàng
向
xuě
雪
shān
山
sēng
僧
。
。
lì
力
shàn
善
zhī
知
shuí
誰
xǔ
許
,
guī
歸
gēng
耕
yòu
又
wèi
未
néng
能
。
。
cǐ
此
huái
懷
píng
平
bù
不
dé
得
,
tiāo
挑
jǐn
盡
cǎo
草
táng
堂
dēng
燈
。
。