秋思引

清代 郑文焯
秋风啸谷惊苍松,水帘悬雨千尺淙。坏衣老僧罢晨梵,空山落叶闻霜钟。 飒然万籁忽岑寂,孤鹤叫破青芙蓉。山虚水深白云远,嶕峣乱石无人踪。 古来此意谁复会,新声憀亮争蝉蛩。起拂朱弦三叹息,世无稽蔡吾何从。
qiū fēng xiào jīng cāng sōng   shuǐ lián xuán qiān chǐ cóng huài lǎo sēng chén fàn kōng   shān luò wén shuāng zhōng    
rán wàn lài cén   jiào qīng róng shān shuǐ shēn bái yún yuǎn jiāo   yáo luàn shí rén zōng    
lái shuí huì   xīn shēng liáo liàng zhēng chán qióng zhū xián sān tàn shì   cài cóng