秋思引

清代 鄭文焯
秋風嘯谷驚蒼松,水簾懸雨千尺淙。壞衣老僧罷晨梵,空山落葉聞霜鍾。 颯然萬籟忽岑寂,孤鶴叫破青芙蓉。山虛水深白雲遠,嶕嶢亂石無人蹤。 古來此意誰復會,新聲憀亮爭蟬蛩。起拂朱弦三嘆息,世無稽蔡吾何從。
qiū fēng xiào jīng cāng sōng   shuǐ lián xuán qiān chǐ cóng huài lǎo sēng chén fàn kōng   shān luò wén shuāng zhōng    
rán wàn lài cén   jiào qīng róng shān shuǐ shēn bái yún yuǎn jiāo   yáo luàn shí rén zōng    
lái shuí huì   xīn shēng liáo liàng zhēng chán qióng zhū xián sān tàn shì   cài cóng