秋思

明代 释函可
鸿雁逐飞云,青天亦有行。兄弟本四人,仲季歘云亡。 伯窜东海隅,叔留南海旁。相隔万馀里,东南永相望。 忆昔在长安,膝下共两双。朝去候门扉,朝回牵衣裳。 忆昔在南国,齐揖事先王。教训日以严,道义日以康。 忆昔在家园,气力各自强。读书穷壶兴,落笔竞沅湘。 神异古人遇,举世无文章。当春二三月,风吹百草长。 登堂献寿酒,散步陟崇冈。夏日听黄鹂,阴阴亭馆凉。 折荷绿玉池,剥荔黄金床。桐叶下金井,四围橘柚黄。 薄暮向空阶,联袂延月光。忽见梅花发,大开楼上窗。 色映枝枝玉,诗成字字香。好景必同赏,佳酿必同尝。 夜寒必同被,得句必同商。先子忽见背,血泪尽汪洋。 三载草土中,不离阿母傍。伯也忽瞿然,团圞非久长。 拜母别诸弟,薙发栖大匡。仲弟登贤书,云路步前芳。 叔弟薄青衿,欣然慕老庞。阿季独俶傥,走马少年场。 抱志虽各殊,骨肉不相忘。一朝日月坠,大地共仓皇。 紫荆长枝折,飘零天一方。寄书阻兵革,得罪饱冰霜。 远碛听笳吹,回头盼故乡。前月片纸来,摧胸裂肝肠。 闾井十无一,举家惨罹殃。叔弟尚伏枕,一命在微茫。 母死恐未葬,弟死谁盖藏。登山苦无梯,涉河苦无梁。 山木何翛翛,河水何汤汤。安得高飞翼,驾我以翱翔。 狂雨日下来,白昼黑淋浪。
hóng 鸿 yàn zhú fēi yún   qīng tiān yǒu xíng xiōng běn rén zhòng   chuā yún wáng    
cuàn dōng hǎi   shū liú nán hǎi páng xiāng wàn dōng   nán yǒng xiāng wàng    
zài cháng ān   xià gòng liǎng shuāng cháo hòu mén fēi cháo   huí qiān shang    
zài nán guó   shì xiān wáng jiào xun yán dào   kāng    
zài jiā yuán   qiáng shū qióng xīng luò   jìng yuán xiāng    
shén rén   shì wén zhāng dāng chūn èr sān yuè fēng   chuī bǎi cǎo zhǎng    
dēng táng xiàn shòu 寿 jiǔ   sàn zhì chóng gāng xià tīng huáng yīn   yīn tíng guǎn liáng    
zhé 绿 chí   huáng jīn chuáng tóng xià jīn jǐng   wéi yòu huáng    
xiàng kōng jiē   lián mèi yán yuè guāng jiàn méi huā   kāi lóu shàng chuāng    
yìng zhī zhī   shī chéng xiāng hǎo jǐng tóng shǎng jiā   niàng tóng cháng    
hán tóng bèi   de tóng shāng xiān jiàn bèi xuè   lèi jǐn wāng yáng    
sān zài cǎo zhōng   ā bàng rán tuán   luán fēi jiǔ cháng    
bài bié zhū   kuāng zhòng dēng xián shū yún   qián fāng    
shū báo qīng jīn   xīn rán lǎo páng ā tǎng zǒu   shào nián chǎng    
bào zhì suī shū   ròu xiāng wàng zhāo yuè zhuì   gòng cāng huáng    
jīng zhǎng zhī zhé   piāo líng tiān fāng shū bīng   zuì bǎo bīng shuāng    
yuǎn tīng jiā chuī   huí tóu pàn xiāng qián yuè piàn zhǐ lái cuī   xiōng liè gān cháng    
jǐng shí   jiā cǎn yāng shū shàng zhěn   mìng zài wēi máng    
kǒng wèi zàng   shuí gài cáng dēng shān shè   liáng    
shān xiāo xiāo   shuǐ shāng shāng ān gāo fēi jià   áo xiáng    
kuáng xià lai   bái zhòu hēi lín làng