秋思

明代 顾璘
露下风高燕雁斜,秋光平落楚江涯。霞绡堕树飘枫叶,雪浪排溪涨苇花。 爱酒虽贫多酿黍,避人无事远移家。经旬积雨怜衰病,断绝门前问字车。
xià fēng gāo yàn yàn xié   qiū guāng píng luò chǔ jiāng xiá xiāo duò shù piāo fēng xuě   làng pái zhǎng wěi huā    
ài jiǔ suī pín duō niàng shǔ   rén shì yuǎn jiā jīng xún lián shuāi bìng duàn   jué mén qián wèn chē