秋思

宋代 陆游
日落江城闻捣衣,长空杳杳雁南飞。 桑枝空後醅初熟,豆荚成时兔正肥。 徂岁背人常冉冉,老怀感物倍依依。 平生许国今何有,且拟梁鸿赋五噫。
luò jiāng chéng wén dǎo   cháng kōng yǎo yǎo yàn nán fēi  
sāng zhī kōng hòu pēi chū shú   dòu jiá chéng shí zhèng féi  
suì bèi rén cháng rǎn rǎn   lǎo huái 怀 gǎn bèi  
píng shēng guó jīn yǒu   qiě liáng hóng 鸿