秋思

宋代 陆游
雨长苍苔满钓矶,坐令秋暑歛余威。 天高月破残云出,野旷风惊蠹叶飞。 终岁鉏犁犹不饱,万家碪杵独无衣。 早知竟坐儒冠误,射虎南山未必非。
zhǎng cāng tái mǎn diào   zuò lìng qiū shǔ hān wēi  
tiān gāo yuè cán yún chū   kuàng fēng jīng fēi  
zhōng suì chú yóu bǎo   wàn jiā zhēn chǔ  
zǎo zhī jìng zuò guān   shè nán shān wèi fēi